Giwho.com - 27/8/2018
Om
Sa Tatom. Om Sa Tatom. Om Sa Tatom.
Cá
rằng bạn
đang
nghĩ rằng đây
là Người
Phục Vụ(“One Who Serves”)
nhưng không phải đâu.
Chúng
tôi có vẻ
giống
nhau, nhưng tôi
là Sugat GuRaRu.
Và
tôi cũng
hay đến cùng anh
bạn
James, tuy
không quá
nhiều. Chỉ khi nào có một bước
chuyển của ý
thức, chỉ khi
có một sự
“kích
hoạt” đã
diễn
ra, vì tôi là một Chân
sư Hướng đạo
trên
dãy Himalaya. Tôi thường
làm việc
ở trong một
tu viện. Tôi làm việc trong những hang động, bạn có thể
nói
thế. Chúng
tôi sống
giữa những sinh vật mà
bạn gọi là người
tuyết khổng lồ (“yeti”).
Chúng
tôi cũng gọi họ thế.
Họ ở xung quanh chúng tôi,
vì vậy bạn có thể tưởng tượng và hiểu rằng
chúng tôi
ở trên cao,
rất cao trên
dãy Himalaya.
Nhưng
liệu rằng
chúng ta có
cần phải leo lên núi như Người
Phục Vụ đã
từng nói
không? Không! Chúng ta có thể lên núi hoặc xuống núi bất
cứ khi nào chúng ta muốn,
bởi vì chúng ta có sự hiểu biết về chúng ta là ai,
cũng giống như
điều mà
Người
Phục Vụ đang
cố gắng để
giúp bạn
hiểu.
Bây
giờ Tôi
là một
thầy giáo.
Tôi là một người cổ đại,
bạn có thể nói
thế cũng được.
Tôi “ở”
trong cơ thể này đã
hơn 1000 năm
rồi. Tôi đã
làm đi
làm lại những điều giống nhau trong suốt khoảng
thời gian này. Và
có những lúc,
ở đây và ở đó, tôi
sẽ “xuống núi”,
bạn có thể nói
thế, ra khỏi
dãy Himalaya, ra
ngoài khu vực
gọi
là “nhà”
ở đó
và đến
với một nhóm
giống
như các bạn ở đây
và hỗ trợ bằng mọi cách mà
tôi có thể.
Để phục vụ ở đây.
Bởi
vì các
bạn trong nhóm này đã dấn
thân, đã tiến
bộ, đó là từ phù
hợp nhất,
các
bạn đã tiến
bộ rất nhiều để bạn có thể hiểu được những gì
được trao
vào tối qua -
và cuộc trò chuyện sau đó,
là khá
đáng
để lưu
tâm -
các bạn đã
đến lúc, để
có thể bắt
đầu hiểu về
điều này.
Nói
điều đó
ra với đa số
mọi người ở ngoài đó và họ sẽ nhìn bạn như thể
“cậu đang
phê thuốc à”?
Nhưng bạn, chính
bạn, đã sẵn sàng cho điều
này. Bản thân bạn đã sẵn sàng để bắt đầu hiểu
về những bí
ẩn của vũ trụ; để bắt đầu hiểu và vâng,
thậm chí nhiều hơn thế, hãy nhớ
lại những
điều
bí ẩn đó,
bởi vì bạn đã từng
ở
đó. Bạn
đã từng
trải qua những
điểm khai tâm.
Sự
khai
tâm tối qua
là một sự khởi đầu quan
trọng cho mỗi
người trong số
các bạn.
Nhưng đó
không phải là điều
duy nhất mà
bạn có. Bạn
đã từng
sống hết kiếp này tới kiếp khác, rồi lại một kiếp
khác nữa.
Kiếp
sống này mà
bạn
đang trải qua là điều đặc
biệt. Đây là kiếp
sống mà kết
thúc tất cả những
điều “ảo
tưởng”.
Nhưng điều
đó,
tất cả
là tùy thuộc
vào bạn.
Như
Người Phục
Vụ
đã
từng nói, bạn
muốn sự thăng thiên, hãy
là
sự thăng thiên. Những gì bạn cần làm - và chúng tôi đã
nói
điều này, từ
25 năm trước,
khi chúng tôi đang quan
sát ở đây -
chúng tôi đã đưa ra hai điều đơn giản ở đây. Rất
đơn giản khi
nghĩ về nó nhưng rất, rất khó để
nắm bắt được
nó, để bắt
đầu thực hành nó. Và đó là, kiểm soát suy nghĩ của
bạn. Đó là
điều thứ nhất.
Kiểm
soát suy nghĩ của bạn. Kiểm soát suy nghĩ của bạn. Điều
đó có khó không? Vâng, rất khó! Có những người mà tôi
mà tôi
vẫn hướng
dẫn ở đây,
các
đệ tử (“chelas”,
học trò) của
tôi, có những người ở đây sẽ
dành cả
nhiều kiếp sống
để học cách kiểm soát suy nghĩ của họ. Đó là điều
thứ nhất.
Điều
còn lại là,
buông bỏ mọi “file
đính kèm”.
Buông
bỏ tất cả
các “chấp
trước/định kiến/thiên kiến”[từ tiềm thức “lỗi
thời”, nguồn cơn của mọi “phán xét”].
Điều đó có khó không? Vâng! Điều đó rất khó. Một
lần nữa, các
đệ tử của
tôi dành nhiều kiếp
sống để làm
điều đó.
Buông
bỏ những “định kiến” của bạn có nghĩa là như thế
nào? Điều đó
có phải
là bỏ
nhà ra
đi và vào
hang để “đi tu” không?
Không. Bạn không cần
phải làm
như vậy.
Nhưng
đó là, nếu
bạn đang sống trong một ngôi nhà,
đừng “gắn
mình”
với ngôi nhà đó.[nếu
đang ở trong “ngôi nhà” đẹp, không cần gắn cho mình
nhãn “người giàu”, ngược lại, nếu đang ở trong
“ngôi nhà” tồi tàn, cũng không cần tự gắn nhãn
“người nghèo”].
Nói cách khác, nếu bạn
được “kêu gọi”
- và chúng tôi sẽ sử dụng ví dụ [mang
tính ẩn dụ] như các
bạn vẫn
hay làm theo
cách này,
và
các bạn đang
bắt đầu và
sẽ ngày càng suy
nghĩ
nhiều hơn
theo cách này - nếu có
một “con
tàu”
hạ cánh ở sân sau nhà
bạn và mời
bạn lên
“con
tàu”,
rời khỏi “nhà”
của bạn, để lại “gia
đình”
của bạn dù
chỉ trong một
khoảng thời gian. Không phải
là mãi mãi
nhưng
là trong một
khoảng thời gian. Và đúng
thế, nếu bạn
muốn, bạn có thể để lại một lời
nhắn. Bạn
không cần phải đi mà
không nói cho họ biết bạn đang ở đâu. Và
trên thực tế,
bạn thậm chí có thể “gọi”
cho họ vào
lúc nào đó
và cho họ biết bạn đang “ở
đâu”.
Nhưng bạn sẽ cần phải
buông
bỏ điều đó.
Bạn sẽ cần phải từ
bỏ TV, máy tính, mọi thứ. Bạn sẽ cần phải từ
bỏ nó trong một khoảng thời gian. Đó là buông
bỏ.
Có
rất nhiều điều
để “buông bỏ”.
Ngay cả những
điều liên quan
con cái của bạn, ở
đó có định kiến.
Bây giờ không có
điều gì
“sai”
khi
bạn chăm sóc chúng,
chắc chắn bạn cần phải làm điều đó, nhưng không
phải với “định kiến”.
Bạn không bao giờ cần phải “dính
chặt” lấy
con cái của bạn. Chúng
không “thuộc
về”
bạn! Chúng
không phải là
“của bạn”.
Chúng
không phải là “tài
sản”
của bạn, chúng
là con cháu của bạn. Chúng
ở đó vì bạn và bạn ở đó để bảo vệ chúng
nhưng chúng
không phải là “tài
sản”
của bạn. Bạn không “sở
hữu”
chúng. Hãy để cho
chúng có cuộc
sống riêng. Đó
là điều quan
trọng. Đó là một định
kiến rất khó
để “buông
bỏ”.
Nhưng bạn cần phải làm quen
với điều
đó.
Quá
trình suy nghĩ. Bạn cần phải thực
hành với
những suy nghĩ của mình.
Bạn cần phải “quan
sát”, không
chỉ những gì
mà bạn nghĩ,
mà
cả những gì
mà bạn nói
nữa.
Lời nói của bạn có
sức mạnh không tưởng.
Bạn phải học cách kiểm soát suy nghĩ của mình,
và những lời
mà bạn nói ra. Khi bạn nói ra một từ nó
trở thành
hiện thực. Bạn có biết rằng? Khi bạn nói ra một từ
tới
với vũ trụ,
đi
vào ý thức
tập
thể và sau đó
nó có thể
được “nhặt
lên” bởi
bất cứ ai ngoài kia. Và nếu nó là một từ đáng
sợ, thì bạn biết gì không?
Bạn đang “lan
truyền”
sự
sợ hãi. Nếu
nó là một từ
về sự thiếu thốn về một mặt nào đó,
bạn đang “lan
truyền”
nó.
Bạn
có thấy
không? Bạn đang “thêm”
vào ý thức tập thể.
Và
nếu bạn đang “thêm”
vào ý thức tập thể, thì
hãy “thêm”
một điều
gì đó tích cực
nhất mà bạn có thể vào mọi lúc.
Vì vậy, đừng
nói, tôi đang
ốm.
Đừng nói, tôi đang
ốm
và mệt mỏi. Đừng nói, tôi đang
ốm đến chết
đây. Đừng
nói tôi
nghèo khổ quá,
tôi
nơ nần quá, tôi
bất hạnh....
Bạn biết rằng
bạn đang nói tất
cả những điều [tương
tự] như vậy hết lần này tới lần khác!
Nhưng hãy nghĩ mà
xem. Khi bạn
nói những từ đó bạn
đang “trao” sức mạnh
cho
chúng! Bạn có
thấy không?
Tiềm thức của bạn,
chúng tôi sẽ phải nói rằng,
đang “nghe”
điều này. Vũ trụ nghe thấy điều này. Vũ trụ sẽ cung
cấp những gì bạn yêu cầu ngay cả khi bạn không yêu
cầu
[ yêu cầu trong “vô thức”].
Bạn
có hiểu điều
này
hay không? Đây
chính
là luật hấp
dẫn và nó rất mạnh mẽ. Và vào
lúc này, nó
mạnh hơn bạn.
Không
phải lúc nào sự việc cũng xảy ra như vậy.
Có một
số thời điểm
bạn sẽ giành quyền kiểm soát luật thu hút bởi vì bạn
sẽ hiểu nó và bạn sẽ có thể “làm
việc” cùng
nó. Nhưng bây giờ bạn cần thực sự “quan
sát”
suy nghĩ của bạn
vào mọi lúc.
Nếu bạn đang có một ý
nghĩ tiêu cực, hãy bỏ
nó đi. Yêu cầu
để [giúp
bạn]
lấy
nó đi
[định kiến của “yêu cầu” trong quá khứ là “ra
lệnh”, nhưng ở một góc nhìn khác, đó là “cầu
nguyện với tình yêu”].
Hãy
nhìn nó tan
đi,
dùng
bất
kỳ cách nào hiệu quả với
bạn,
nhưng hãy
khiến cho nó
biến mất. Hãy suy nghĩ về điều gì đó tích cực. Ngay
khi bạn
[nhận ra mình đang]
nghĩ về một điều
gì đó tiêu cực,
hãy nghĩ về
một điều
gì đó tích
cực.
Đây
là lý do tại sao bạn cần phải làm điều này. Bởi vì
khi bạn đang trải qua quá trình thăng thiên
này bạn sẽ đi từ chiều
kích 3D - bạn
đã làm điều đó rồi. Có
những khi bạn
tiến
vào không gian 4D
và thậm chí cả
5D - nhưng khi
bạn chuyển
qua chiều kích 4D,
hãy đoán xem điều gì xảy ra trong chiều thứ tư đó?
Suy nghĩ của bạn trở thành hiện thực ngay lập tức.
Bạn có thực sự muốn nghĩ về những con quái vật và
khiến
cho chúng được
tạo ra không? Bạn có
hiểu
được điều này không?
Bạn thực sự muốn những suy nghĩ tiêu cực của bạn
được
biểu hiện?
Bây
giờ
và ở đây,
khi bạn có một suy nghĩ tiêu cực, có một khoảng thời
gian “đệm”
cho phép bạn có suy nghĩ tiêu cực và sau đó “thay
đổi”
nó thành tích cực. Nhưng nếu bạn ở trong những [chiều
kích] có rung
động cao
hơn - không
cần
phải tới chiều kích 5D mà cả trong chiều kích 4D
- bạn có những suy nghĩ tiêu cực này và chúng trở thành
hiện thực với bạn?
Bây
giờ, trước khi bạn nghĩ
rằng, ôi trời
ơi, tôi phải học cách kiểm soát tất cả những suy nghĩ
của mình trước khi tôi có thể thăng thiên
hay sao? Không,
không. Đó
là điều các
bạn không thể
nào
làm được.
Nhưng các
bạn cần phải
học cách kiểm soát chúng tốt nhất có thể. Hãy
làm quen với chúng.
Hãy
làm quen với chúng, hãy thực hành điều đó, hãy làm chủ
suy nghĩ của bạn.
Và
hãy nhận
thức được sức mạnh trọng ngôn từ của bạn.
Ngôn
từ đầy sức mạnh.
Ban đầu là Lời,
và Lời là Thượng
Đế.[“In
the beginning was the Word, and the Word was God.”]
Bạn có
thấy không?
Bạn nghĩ đó là gì? Ông
ta nói ra! Ông đã nói ra Lời[“the
Word”]. Ông
ấy nói ra sự sáng tạo. Khi chúng tôi nói ông
ấy,
tất nhiên bạn hiểu
ý của chúng tôi rồi,
ông
ấy/bà
ấy/nó/tùy
bạn. Bạn có
thấy không?
Đấng
Sáng tạo Tối cao,
năng lượng, năng lượng trong chuyển động, năng lượng
“chưa
biểu hiện” [hay là năng lượng thuần khiết chưa qua sử
dụng]
trở thành năng lượng “đã
biểu hiện”,
trở thành năng lượng “có
ý thức”,
và
cứ
như vậy,
như
vậy. Bạn đang bắt đầu và
ngày càng hiểu nhiều
và nhiều hơn câu chuyện
ở đây rồi đấy,
câu chuyện về sự
sáng
tạo. Đó
không phải là về
Adam
và Eva,
nhưng có một sự
kết
nối ở đó. Adam và Eve là một câu chuyện ngụ ngôn về
toàn bộ quá trình sáng tạo.[để
tìm hiểu về ẩn nghĩa đằng sau câu chuyện ngụ ngôn
này, bạn có thể đọc tại chương 1, phần 2 cuốn sách
Ánh sáng Tình yêu Thời đại vàng của tác giả Nguyễn
Ngọc Thuận:
http://giwho.com/vi/phan-ii-chuong-1-toi-to-tong-la-gi-su-that-ve-toi-to-tong/]
Hiểu được
không?
Rất tốt.
Chúng
tôi rất hài lòng với tất cả các bạn. Nhiều bạn ở
đây - bạn có thể không biết điều này, bạn
có thể chưa
từng nghe về
tôi trước
đây - nhưng nhiều người
trong số các bạn
đã từng là học
trò của tôi
ở Tây Tạng, ở những vùng
khác trước đó trong các
tiền kiếp.
Tôi là thầy
của bạn,
trong sự tôn trọng. Các
bạn có
rất nhiều
những
người thầy khác.
Các
bạn có
Sananda, các
bạn có
Ashtar, các
bạn có Tổng
lãnh Thiên thần
Michael, các
bạn có St.
Germain, các
bạn có rất
nhiều, Melchizedek, Metatron, và
nhiều, nhiều,
nhiều, nhiều những người khác nữa.
Và
cũng
có cả nhiều cấp độ nữa.
Không
phải là cấp
độ kiểu
thẩm quyền
[kiểu như phân
cấp quyền lực trong bô máy chính quyền]
hoặc cấp độ cấp
bậc [kiểu như quân đội],
mà đó
là về trách
nhiệm. Đó là hệ thống phân cấp ở đây. Hệ thống
phân cấp ở
trong các tổ chức
của
các bạn là
một …
tha thứ cho tôi khi phải nói rằng,
đó là một
sự lai căng
khốn khổ của hệ thống phân cấp “thực
sự”. Ở
đây chúng tôi có
một hệ thống
như vậy.
Không
phải ở chiều
kích cao hơn.
Không
phải là ở
trên các phi
thuyền và các
tàu của Ánh sáng.
Chúng
ta
đã
đến lúc để
kết thúc
rồi. Chúng ta
sẽ tạm biệt nhau ở
đây. Và chúng tôi muốn đến, Tôi
muốn trở lại và ở bên các
bạn nhiều
hơn
nữa. Và Tôi
sẽ làm điều đó nếu bạn tiến bộ đủ để có thể
làm
được điều
này. Bạn sẽ biết lúc
nào là thời
điểm.
Hòa
bình. Shanti.
Dịch:
Tùng Phan
Nguồn:
http://sananda.website
Sugat
GuRaRu qua James McConnell
No comments:
Post a Comment